Thứ Hai, 29 tháng 2, 2016

MẸ LUÔN Ở TRONG TRÁI TIM TÔI

Đông lạnh. Gió mùa tràn về. Tiếng mưa rơi rả rích trên từng chiếc lá xoài non. Trong căn phòng trọ bé nhỏ thân thuộc. Tôi- một đứa con gái 22 tuổi, đang vùi đầu trên từng trang sách vở nhưng có lẽ nỗi nhớ mẹ dâng trào da diết chính là cái "nguyên nhân" đáng sợ nhất khiến tôi mất tập trung ôn bài cho kì thi sắp tới.
***
Là dân xã hội nhưng rất ít khi tôi viết cho mẹ lấy vài dòng yêu thương. Tôi chợt giật mình thảng thốt khi trên tường facebook hay zalo của tôi thường chỉ là những "sờ tây tớt" về chính những cảm xúc thoáng chút trẻ con của mình hoặc đôi khi là về một ai đó mà vô hình trung không có bóng dáng mẹ tôi trong chính những cảm xúc ấy.
truyện ngắn cảm động về mẹ
Mẹ-tôi
Và tôi đã nhận ra một sự thật-một sự thật đáng buồn: " từ bao giờ tôi lại trở nên sống ích kỉ, vô tâm với người phụ nữ yêu tôi nhất cuộc đời mình, từ bao giờ tôi mải chạy theo những thứ cảm xúc phù du mà quên đi mẹ tôi - người đàn bà tảo tần sớm hôm lo cho tôi có cuộc sống đầy đủ như bây giờ"
Nếu như nhiều người bạn của tôi luôn dành thời gian ngoài giờ học đi làm thêm để chia sẻ gánh nặng với bố mẹ, hoặc đôi khi chỉ là tranh thủ chút thời gian về qua nhà phụ giúp gia đình công việc đồng áng thì có lẽ tôi chưa từng cho bản thân mình có cơ hội làm việc đó.


Nói đúng hơn thì mẹ tôi- người phụ nữ ấy đã cho tôi cơ hội tốt nhất để lo cho việc học hành, bà không bắt tôi làm bất cứ việc nặng nhọc gì chỉ để tôi có thời gian HỌC.
Nghiễm nhiên sự hi sinh cao cả ấy làm tôi đau lòng mỗi khi tôi gặp thất bại.
Từ ngày tôi xa nhà đi học, mẹ tôi mệt mỏi thêm nhiều, bởi có lẽ một đứa con gái chỉ ăn và học như tôi , chưa được va chạm với xã hội ngoài đời cũng chẳng biết tự lo cho sức khỏe của mình đã trở thành nỗi lo không tên của mẹ.
Cũng vì được mẹ yêu thương quá nhiều như vậy cho nên nhiều lúc tôi thấy mẹ thật " phiền toái", phải mất đến một thời gian dài sống một mình giữa xã hội đầy ganh ghét này tôi mới hiểu được rằng nơi bình yên nhất để sống chính là nơi có mẹ ở bên.
"Bởi vì nếu ngay cả thế giới quay lưng và chỉ trích bạn, nếu bạn có mẹ ủng hộ, bạn sẽ ổn thôi. Phần sâu thẳm nhất trong bạn biết rằng bạn được yêu thương. Rằng bạn xứng đáng được yêu thương."
Tôi vẫn nhớ như in những ngày tháng của năm 98,99 ấy, khi tôi còn là con nhóc 4,5 tuổi, nếu như bạn bè đồng trang lứa có thể ngồi ăn cơm cùng với bố mẹ thì tôi vẫn để mẹ phải cắp nách dỗ dành. Có những bữa cơm, dù ra đồng cả ngày vất vả nhưng mẹ vẫn kiên nhẫn đến từng phút giây chỉ để đút cơm cho tôi, nhiều lúc tôi nghe thấy cô hàng xóm nói với mẹ " 9h tối rồi ấy ,chị không ăn cơm đi à, kệ nó ăn thì ăn ko thì thôi" nhưng mẹ tôi nào đâu có thế.
Ngày ấy mẹ tôi đạp chiếc xe ọc ạch đi khắp 30 xã trong cái huyện nghèo bán bún khô kiếm tiền, ngày nhiều nhất và may mắn nhất trong tháng là được một nghìn rưỡi, có những ngày chẳng bán được gì, nhưng mẹ vẫn dành ra một nửa mua cho tôi những chiếc kẹo dồi chó mà tôi thích.
Lớn lên rồi, mẹ vẫn quan tâm tôi chẳng khác xưa, chăm lo từng miếng ăn giấc ngủ của tôi, nhiều đêm tôi sốt mẹ ngủ chập chờn rồi thức dậy lúc nào không hay, nấu cháo mang đến tận giường cho tôi. Chỉ khi ở bên mẹ tôi mới thấy yên tâm, cho nên từ bé tới lớn, khi tôi đổ bệnh tôi chỉ cần một người duy nhất, chăm sóc tôi , đưa tôi đi khám. Người đó không phải ai khác, chính là mẹ của tôi.
Ấy vậy mà, có những lúc tôi lại để nỗi buồn ánh trên đôi mắt mẹ, tôi lại lãng quên tình yêu thương biển trời ấy.
Nhưng giờ đây khi ngồi viết những dòng tâm trạng này tôi chỉ muốn vứt hết tất cả để chạy về ôm mẹ, sà vào lòng mẹ khóc ngon lành.
Tôi thương mẹ.Tôi đau lòng khi phải chứng kiến hoặc nghe những lời nói không hay của một số người khi nói với mẹ tôi, thậm chí là có sự xúc phạm, những lúc ấy tôi như phát điên lên, tôi chỉ muốn hét vào mặt người ta để xả nỗi uất ức trong lòng.
Mẹ tôi  không sai trong nhiều chuyện, thậm chí là do bà đã quá tốt và tin tưởng người nên đã mắc "sai lầm", nhưng dù thế nào tôi vẫn đứng về phía bà, chỉ cần bà có sức khỏe để luôn dõi theo và ủng hộ con đường tôi đang đi là tôi thấy mãn nguyện rồi
Có thể mẹ tôi không phải là người phụ nữ hoàn hảo nhưng lại là người phụ nữ yêu thương tôi theo cách hoàn hảo nhất.
Tôi đã, đang và sẽ phấn đấu để trong một ngày nào đó gần nhất trong tương lai,tôi trưởng thành hơn,mạnh mẽ hơn.Tôi có thể sống tự lập và bảo vệ cho người phụ nữ quan trọng nhất của cuộc đời mình. Tôi muốn dùng tuổi trẻ để đền đáp lại những năm tháng tảo tần mà người phụ nữ ấy đã trải qua để nuôi nấng tôi khôn lớn đến tận bây giờ.

GIA ĐÌNH

Đáng tiếc, thế gian không có bán thuốc hối hận. Thời gian không chờ một ai. Cuộc đời như trò chơi tung hứng. Quả bóng thủy tinh mang tên "gia đình" đã vỡ vụn trong một giây cô thiếu cẩn trọng, chỉ còn lại sự nuối tiếc. Tất cả không thể quay trở về như lúc ban đầu.
***
Cô gái tra chìa khóa vào ổ, thận trọng đẩy cánh cửa bằng gỗ cũ kĩ nhưng vẫn khiến nó vang lên tiếng kèn kẹt. Một mùi ẩm mốc lan tỏa nơi cánh mũi, mang theo cái ngòn ngọt đặc trưng. Cô rụt rè vươn tay mò mẫm bức tường bên cạnh. Đầu ngón tay vô tình lướt qua nút bật điện.
Ánh đèn vàng yếu ớt hắt lên bốn bức tường. Gian nhà cũ kĩ, trống trơn. Tấm mành ngăn cách hai gian nhà, mỏng tới mức có thể trông thấy đằng sau nó là chiếc giường dài bằng gỗ.
Cô gái bước tới, chạm tay lên lớp sơn màu xám. Ồ không, đã từng có một thời nó được khoác tấm áo trắng. Nhưng....nhà có trẻ con là thế đấy! Chúng nào có để cho bức tường được yên ổn. Vết chân đạp, vết vẽ bậy in dấu khắp nơi. Mân mê chút dấu tích còn sót lại của bức tranh con thỏ, "kiệt tác" của một bé gái hơn hai mươi năm về trước, cô thoáng mỉm cười. Cười vì một thời trẻ con ngây thơ, cười vì đã quá muộn để có thể quay lại ngày ấy.




truyện ngắn cảm động về gia đình
Gia đình
Tất cả...theo thời gian...đều sẽ thay đổi...
Trong ngôi nhà này, từng có một gia đình nhỏ ấm cúng. Hàng ngày, cha đi làm, mẹ buôn bán chút thứ lặt vặt ngoài chợ, cô con gái tung tăng đi tới trường tiểu học. Tối đến, dưới ánh đèn vàng, ba người lại quây quần bên mâm cơm giản dị, kể cho nhau nghe những mẩu chuyện vui nho nhỏ mà luôn có sự góp mặt nồng nhiệt của con gái, như việc được cô giáo khen hay hướng dẫn bạn giải một bài toán, kèm theo đó, là nụ cười tươi tắn của mẹ, cái xoa đầu của cha, cùng tiếng nói líu lo của bé gái nhỏ.
Chỉ là...không còn nữa...
Con gái dần lớn lên, đã biết làm đẹp, biết sưu tập ảnh của thần tượng, biết tán dóc trên điện thoại hàng giờ sau bữa ăn tối.. Trong phòng bếp, chỉ còn lại hai người. Người mẹ thở dài lau dọn bàn ăn, ông bố lẳng lặng lấy tờ báo ra đọc. Bầu không khí khiến người ta nghẹt thở.
Cứ thế, gia đình nhỏ từng một thời hạnh phúc đó càng trở nên yên lặng, giống như một bức tường vô hình được dựng nên, ngăn cách cha mẹ và đứa con đang tuổi mới lớn. Bên cạnh đó, là những trận cãi vã và sự nông nổi, bướng bỉnh của con gái. Cái ý nghĩ "bố mẹ không hiểu mình" ngày càng lớn lên trong lòng đứa con, qua từng khoảng thời gian trung học .
Bước vào cấp ba, cô bé mười mấy tuổi bướng bỉnh kia giờ đã biết suy nghĩ chín chắn hơn, biết đỡ đần cha mẹ việc nhà hơn. Và lúc cô con gái bắt đầu ngoan ngoãn, cũng là lúc kì thi đại học cận kề. Những lớp học thêm, những bài tập khó nhằn, mọi thứ đã cuốn cô bé vào vòng xoáy của nó. Về đến nhà, ăn vội vàng bát cơm nguội rồi đạp xe thật nhanh tới lớp học thêm, có những lúc thậm chí không kịp về nhà mà phải mua tạm chiếc bánh mì. Bố mẹ chờ cơm, đợi cho tới lúc bữa ăn nguội ngắt thì con mới về nhà, trong bộ dạng mệt mỏi phờ phạc chỉ muốn ăn thật nhanh để đi ngủ. Và những lần ấy, lần mẹ chỉ muốn hỏi thăm con một câu, bố chỉ cần được chuyện trò cùng con một lát, đều bị dập tắt một cách phũ phàng.
Gánh nặng đại học được vứt bỏ khi con thi đỗ. Nhưng trường lại ở xa, con ít khi về thăm nhà. Những cú điện thoại vội vã là điều bố mẹ mong mỏi nhất, đã ít lại ngày càng ít đi. Nhưng hai đấng sinh thành vẫn cố gắng mỉm cười, ước ao lớn nhất của họ là được thấy con thành đạt. Và họ, thêm một lần nữa, đè chặt nỗi cô đơn vào tận đáy lòng.
Tốt nghiệp loại ưu, cô gái đạt được ước nguyện vào làm việc tại một công ty có tiếng. Sự bận rộn trong công việc lẠi càng khiến cô lạnh nhạt với gia đình. Cô luôn miệng hứa hẹn cuối tuần sẽ về thăm nhà, nhưng chưa bao giờ thực hiện được.
Cho đến một ngày kia, khi cha không còn đợi được nữa, ông ra đi một cách nhẹ nhàng trong giấc ngủ, nối gót sau đó là mẹ. Cô con gái đang ở nước ngoài nghe tin, vội vã thu xếp công việc trở về, thì...đã là quá muộn...
***
Một tháng sau cái chết của mẹ, cô gái một lần nữa đặt chân vào căn nhà thuở ấu thơ. Một cảm giác vừa lạ lẫm vừa rất đỗi quen thuộc. Đã bao lâu rồi cô không còn quay trở lại nơi này? Ba tháng, năm tháng, sáu tháng, hay là...một năm?
Đi tới mở chốt cửa sổ, khung cửa sắt đã rỉ sét bật mở tung. Luồng gió lành lạnh của một ngày cuối thu phả vào mặt. Hít thật sâu vào trong lồng ngực hương hoa sữa thơm nồng trong vườn, lòng cô da diết nỗi nhớ nhung. Rất nhiều năm về trước, có một bé gái rất thích cài hoa trên tóc. Hàng ngày, bé chăm chỉ tưới nước, vun trồng, chăm sóc cho khóm hoa nơi góc vườn, để đến mùa thu chúng sẽ nở bung ra thành vô vàn đóa hoa trắng tinh khiết, đem theo mùi hương ngọt ngào quyện lấy mái tóc tơ mềm mại của bé.
Đưa mắt nhìn bụi cây nhỏ đã bị chính người chủ ngày xưa quên lãng, cô tự hỏi sao mình có thể bỏ lỡ một thời quá khứ tươi đẹp đến như vậy. Có lẽ mẹ đã chăm sóc cho chăng, để đến ngày hôm nay nó có thể rung rinh khoe vẻ đẹp thanh nhã của mình dưới nắng mai?
Nghĩ đến mẹ, cô gái bất giác vén chiếc mành cũ kĩ ngăn cách hai gian nhà với mơ ước hão huyền được nhìn thấy bóng hình của đấng sinh thành, người luôn luôn mải mê ngồi khâu vá trong phòng mỗi lần rảnh rỗi. Nhưng...đáp lại khát khao của cô, chỉ là chiếc giường trống trơn đã bị mối mọt gặm gần hết. Cô gái khe khẽ thở dài, tự cười nhạo sự ngây thơ của mình. Kéo tấm mành lại sau lưng, đưa tay giật sợi dây treo lòng thòng trên trần nhà, ánh đèn vàng chiếu tia sáng dìu dịu lên gương mặt buồn bã của cô.
Căn phòng rất giản dị, giấy dán tường có hoa văn hình bông hoa đỏ thắm đã bong tróc dần theo thời gian. Chiếc giường cũ kĩ trải tấm chiếu cói lạnh lẽo, không đệm ấm, chỉ có một chồng chăn gối vương đầy bụi bặm nơi đầu giường. Cha mẹ tiết kiệm đến thế sao? Thậm chí ngay cả khi con gái đã lớn, đã trưởng thành và có công việc ổn định, họ vẫn không sắm sửa cho bản thân hay sao? Cô bỗng thấy sống mũi cay cay. Bố mẹ à, tại sao hai người phải làm thế?
Qua khóe mắt, bất giác cô gái trông thấy một bức ảnh nhỏ đặt ở đầu giường. Đó là tấm ảnh đen trắng chụp chung của gia đình. Người mẹ âu yếm bế cô con gái trên tay, quẹt vết sữa còn vương bên khóe miệng bé. Ông bố đứng một bên mỉm cười thật tươi. Trông họ thật hạnh phúc. Những nụ cười ấy như dừng lại mãi với thời gian, không bao giờ phai nhạt. Nụ cười của hạnh phúc.
Tách!
Giọt nước mắt nóng hổi bắn lên khung ảnh, loang ra. Cô gái một tay ôm mặt, bờ vai run lên bần bật. Hàng lệ chảy dài trên gò má, thấm ướt lòng bàn tay. Cô thổn thức: "Cha...mẹ...con xin lỗi..."
Móng tay cào lên mặt, cô nghẹn ngào. Tại sao, tại sao chuyện này lại xảy ra? Tại sao cha mẹ lại ra đi sớm như vậy? Tại sao cô không bao giờ có thể quay về nhà thăm gia đình, mà chỉ có thể tặc lưỡi chờ dịp khác? Giá như....giá như...
Đáng tiếc, thế gian không có bán thuốc hối hận. Thời gian không chờ một ai. Cuộc đời như trò chơi tung hứng. Quả bóng thủy tinh mang tên "gia đình" đã vỡ vụn trong một giây cô thiếu cẩn trọng, chỉ còn lại sự nuối tiếc. Tất cả không thể quay trở về như lúc ban đầu.
Nếu có thể quay trở lại quá khứ, chắc chắn...cô sẽ không để mọi chuyện diễn biến như vậy nữa...
Vài tháng sau, người ta trông thấy một cô gái trẻ chuyển đến sống trong căn nhà cũ kia. Họ nói cô là con gái đi làm xa của hai ông bà già, chủ ngôi nhà đó trước đây, một phụ nữ thành đạt, tiền cô kiếm được dư sức xây lại ngôi nhà đó. Nhưng cô chấp nhận sống ở một nơi tồi tàn như vậy, tại sao? Chà, có ai hiểu được. Chỉ có mình cô là biết mà thôi...

MÁ TÔI

Má ơi! Nhà mình giờ hết nghèo rồi má hè!
Má cười làm nhăn dúm mấy nếp da đồi mồi trên mặt:
- Nhà mình có nghèo bao giờ đâu con, nhà mình chỉ ít tiền thôi.
***
Có một bến sông đã tắm mát suốt chiều dài tuổi thơ tôi...
Tuổi thơ tôi là những ngày rong ruổi khắp các cánh đồng để hái rau cho lợn, là những trưa hè bắt hến trên sông, là củ khoai lùi má để dành trên bếp...Tuổi thơ tôi nghèo lắm. Má tôi sớm hôm lo chăm bón ngoài đồng. Ba tôi thả lưới trên sông. Bữa cơm chiều thường chỉ là nồi khoai luộc. Áo quần tôi mặc là của anh tôi để lại với năm ba mãnh vá vội vàng. Anh em tôi đã lớn lên như thế.


Rồi một ngày, những cô cậu bé lem luốc cũng rời xa vòng tay quê mẹ. Anh tôi vào Sài Gòn còn tôi ngược dòng ra Huế mang theo ước mơ con chữ, tấm bằng đại học
truyện ngắn má tôi
Thêm chú thích
Mẹ-Tôi

Ngày anh tôi lên đường cái xóm nghèo bỗng trở nên náo nhiệt, người cho quyển vở, kẻ gởi bánh xà phòng. Má tôi không khóc mà chỉ đứng nhìn theo bóng anh gày còm, đen đủa đang cố bước nhanh cho kịp chuyến xe. Mấy đêm liền má tôi không ngủ, mà lặng lẽ ngồi khâu từng chiếc áo cũ của anh, "bây giờ nó không mặc nữa nhưng khâu lại để ba tụi bây mặc đi làm".

Trong những cuộc điện thoại ngắn ngủi hay những dòng thư miên man anh tôi gởi về mang đầy hơi thở của chàng sinh viên nghèo: "Má à! Đồ ăn ở đây đắt lắm, buổi sáng con ăn ngàn xôi mà không đủ no. Cuối tuần con đi làm thêm cũng kiếm được chút chút. Con đi bưng bê phục vụ đám cưới đó má, kiếm được chút tiền mà lại còn được người ta cho đồ ăn thừa mang về. Đồ ăn ở đây ngon lắm đó má, cứ sau mỗi bữa đi làm đám cưới là cả phòng con được bữa no nê đến tận sáng mai".
Mỗi lần có thư anh tôi gởi về là má đọc cả chục cả trăm lần. Hễ cứ rảnh là má đọc, đọc xong má lại lủi thủi ra vườn ngồi trầm ngâm một mình. Má lục tục đi rang mớ đậu, mớ nếp rồi xay thành bột, thứ bột mà má tôi bảo là bột ngũ cốc rất tốt cho sức khỏe. Má đùm túm cất kỹ trong vại rồi đi ngóng chừng khắp xóm xem có ai vô Sài Gòn là má tất bật mang gởi cho anh tôi.
Nghe đâu anh tôi mừng lắm, hôm nào đi học thì anh trộn bột với ngàn xôi là đến trưa không thấy đói, hôm nào ở nhà thì chỉ cần khuấy bột lên coi như đủ no. Nhờ túm bột của má mà anh thôi cảnh đói mỗi sáng.
Mỗi năm anh tôi về thăm nhà được hai lần, đó là những cuộc nói chuyện huyên thuyên thâu đêm suốt sáng. Chị em tôi vây quanh anh tíu tít hỏi "Sài Gòn rộng không anh?" "Sài Gòn chắc đẹp lắm hè?" "Sài Gòn nhiều nhà cao không anh?" "Ở ký túc xá có vui như trong phim không anh?"...Những lúc như thế má chỉ khẽ mắng "để im cho anh bây nghĩ". Mắng thế thôi chứ chính má cũng đứng nghe say sưa chuyện anh tôi kể.
Có một lần mà chị em tôi không bao giờ quên, đó là lần anh tôi về thăm nhà trong dịp nghỉ hè vào một đêm trăng sáng, cả nhà tôi đã dần chìm vào giấc ngủ chợt nghe tiếng má tôi gọi khẽ "thằng cu Bi, thằng cu Bi dề hả con?" Cả nhà choàng dậy.
Anh tôi đứng đợi ngoài cửa trên tay xách chiếc ba lô con con, tay kia giữ kỹ chiếc bao bố to đùng trên vai. Ba, má tôi lo hỏi thăm sức khỏe của anh, "sao lại về lúc nửa đêm thế này?"...còn chị em tôi chỉ lo khám phá chiếc bao bố to đùng kia.
Con bé út nhấc chiếc bao rồi cười ha hả "Chỉ to thôi, không nặng tý mô hết". Thì ra đó là món quà Sài Thành của anh hai mang về cho chị em tôi. "Hôm trước anh Hai đi làm thêm, được 100 ngàn, trên đường về phòng thấy người ta bán gấu bông đẹp quá nên anh nhớ hai đứa, ghé mua cho hai đứa một con làm quà" Chị em tôi mừng đến tít mắt. Con gấu bông mà anh đêm về từ Sài Gòn có hai màu đen và xám, to gần bằng con bé út nhưng mập mạp hơn nó nhiều.
"Gấu bông đắt lắm hả anh hai?" "Anh chỉ đủ tiền mua loại rẻ cho em thôi". Lúc đó chị em tôi chẳng biết mà cũng chẳng cần biết đó là loại gấu bông được làm từ mấy thứ vải rẻo mà người ta bỏ đi với giá chưa đầy hai mươi ngàn đồng. Cả hai nâng niu con gấu như bấu vật.
Hai năm sau tôi vào đại học. Má tôi lại tiễn tôi đi vẫn với đôi mắt ráo hoảnh như hôm nào. Hành trang tôi mang theo có cả khoai khô, gạo trắng và những đồng tiền nặng vị mồ hôi mà má tôi đã đổi bằng bồ thóc để dành.
Xứ Huế mưa nhiều, lạnh lắm, má tôi lại lo tôi thiếu áo ấm, thiếu chăn mền. Má tất tả đùm túm đi thăm tôi. Món quà má mang cho tôi là trái đu đủ chín trong vườn, là nắm xôi má nấu vội, là dăm ba quả trứng gà mới đẻ, là tấm chăn má để dành bấy lâu.
Mỗi ngày trôi qua tóc ba thêm sợi bạc, mắt má thêm một chút thâm quần. Những khoảng thời gian ít ỏi của mấy dịp hè, lễ, tết là những lần nhà tôi vui nhất. Anh em tôi quây quần bên nhau kể cho nhau nghe những vui buồn của đời sinh viên xa nhà. Má tôi tất tả nấu những món ngon bồi dưỡng cho anh em tôi.
Hai năm nữa trôi qua, anh tôi tốt nghiệp ra trường. Má tôi vui lắm nhưng lại lo cho công việc của anh. Má chạy vạy khắp xóm, bán thêm con gà mớ thóc để có đủ tiền mua cho anh cái xe đi làm. Con xe Dream Trung Quốc được mang về bằng chính mồ hôi, nước mắt và niềm hy vọng của má.
Những ngày khó khăn, chật vật dần trôi qua. Rồi tôi cũng ra trường. Ngày tôi mang tấm bằng về khoe với má là ngày má khóc nhiều nhất. Má khóc vì vui, vì hạnh phúc và khóc để cuốn trôi tất cả những vất vả, lo toan bấy lâu.
Bây giờ, bé út đã vào đại học. Anh tôi cũng có một chức vụ hẳn hoi trong xã hội. Tôi sắp được nhận tấm bằng Thạc sỹ chính thức. Chúng tôi không còn được quây quần thường xuyên bên má nữa. Anh, em tôi đã có những tổ ấm riêng của mình để vun đắp. Cơ hội cho anh em tụ tập đông đủ bên má ít dần. Những lần về thăm nhà, tôi thấy tóc má đã bạc gần hết. Má cười nhưng nụ cười sao nhăn nheo quá đổi.
Tôi cũng biết má còn lo cho tôi nhiều lắm. Má lo cho công việc của tôi, lo cho nơi ăn chốn ở của cái gia đình ba người của tôi. Má vẫn không quên nhắc tôi "Sống răng cho thanh thản nghe con!" Tôi hiểu, khi xã hội đang quay cuồng với tiền tài, danh vọng hay chức vụ thì làm sao những con người còn tầm thường như tôi không khỏi bị cuốn vào đó. Và tôi hiểu má muốn tôi biết rằng tất cả chỉ có ý nghĩa khi mình sống thật làm thật.
Chiều nay, chợt thấy thèm quá nồi khoai lang nóng hổi má mới luộc. Thèm quá tiếng cười nói của bé út. Thèm quá bến sông mỗi chiều anh em tôi tắm mát. Tôi về thăm má.
- Má ơi! Nhà mình giờ hết nghèo rồi má hè!
Má cười làm nhăn dúm mấy nếp da đồi mồi trên mặt:
- Nhà mình có nghèo bao giờ đâu con, nhà mình chỉ ít tiền thôi.
Tự dưng, tôi thấy xấu hổ với má quá, má đã hy sinh tất cả cho tôi ăn học nên người nhưng đến bây giờ tôi mới hiểu được một điều rất đời thường rằng "Nhiều tiền không phải là giàu mà chỉ làm cho con người ta đỡ vất vả hơn thôi. Ít tiền chưa phải là nghèo, chỉ là ta phải vất vả hơn một tý."
Cả đời má đã vất vả vì tôi nhưng tôi có làm được gì cho má?
Ngồi bên má, tôi thấy lòng mình sao bình yên quá đỗi. Tôi ước thời gian sẽ dừng lại mãi mãi.
Bỗng dưng tôi thấy mắt mình cay xè...

Tình yêu đích thực

Blog Tình yêu đích thực .

Nếu như tình yêu khiến cho người ta có cảm giác như được sống trên thiên đường thì hôn nhân lại kéo họ trở lại với mặt đất. Những lo toan rất đời thường của cuộc sống khiến cho những hương vị ngọt ngào, lãng mạn của tình yêu phai nhạt dần, và người ta sống với nhau đơn giản vì trách nhiệm. Liệu sau khi kết hôn tình yêu có còn tồn tại?


Vừa nghe tiếng chị An đi học về và chào ông ở buồng bên cạnh, bé Nhi đã chạy ra với chị.
An mỉm cười thật tươi, và xòe ngay cho Nhi hai cái kẹo mút, loại kẹo mút Nhi thích nhất, mà trên đường đi học về An đã kịp ghé qua cửa hàng mua cho đứa em gái bé bỏng của mình. Nhưng có vẻ đôi mắt trong veo kia của cô bé 5 tuổi không háo hức đón nhận món quà như mọi hôm, mà lại như có những giọt sóng long lanh trực trào.
“Có chuyện gì thế Nhi?”
An ngồi xuống cho đôi mắt mình có thể nhìn thẳng vào đôi mắt bé thơ to tròn kia
“Ở trường ai bắt nạt em à? Nói chị nghe xem nào?”
“Không”
tình yêu cảm động
Tình yêu đích thực
Nhi ấp úng, những đứa trẻ con sắp khóc thường như vậy, chúng hình như không tìm thấy từ ngữ thích hợp cho diễn đạt của mình, “Bố…Mẹ…”
An như sực tỉnh ra điều gì khi Nhi nhắc tới bố mẹ. Nó liếc sang ông, người vẫn đang mải xem tivi không nghe thấy cuộc trò chuyện của hai con nhóc, vì ông cũng già và nghễnh ngãng rồi mà. Rồi An kéo tay Nhi vào buồng 2 đứa.
“Bố mẹ lại cãi nhau hả?”, An đóng cửa lại và hỏi Nhi ngay lập tức.
“Bố mẹ sắp li hôn rồi!” Nhi òa lên nức nở. “Bạn Bi bảo li hôn là bố mẹ không ở với bọn mình nữa”. Nhi khóc nấc lên, mếu máo như bị ai cướp mất con gấu bông yêu thích.
– Ai bảo em thế? Mà em có hiểu li hôn là gì không mà nói?
– Ai cũng bảo thế. Hôm nay mẹ đến đón Nhi thay bố và mẹ bảo cô giáo thế, em nghe thấy thế mà. Mẹ cũng nói với bố thế. Ai cũng nói thế.
– Nhi ngoan. Bố mẹ không bỏ hai đứa mình đâu. Còn ông nữa mà. Bố mẹ phải chăm sóc ông nữa.
– Bi bảo xong chị em mình sẽ phải chia tay nhau khi bố mẹ li dị. Ông là bố của bố, ông ở với bố.
– Em đừng nghe Bi nó nói. Bi không biết gì đâu. Có gì em nghe chị nè. Chị lớn hơn Bi và em những 7 tuổi rưỡi lận. Em mà nói linh tinh thì chị ăn kẹo một mình không cho em nữa đấy.
Và cái kẹo như một phép thần xua những giọt nước mắt bay đâu mất ngay lập tức, thay vào đó là tiếng nhõng nhẽo đòi kẹo mút quen thuộc của trẻ con.
***
An hé cửa nhìn vào phòng bố mẹ. Đã 10 giờ rưỡi. Bố hôm nay lại không về. Mẹ đang cầm tay dì ruột của An và Nhi trong phòng, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và căng thẳng lâu ngày. Dì đang nói, và cả hai người phụ nữ đều không biết có một cái bóng đang theo dõi mình sau cánh cửa
– Chị phải bình tĩnh hết mức có thể! Trước hết mình phải nghĩ đến con cái chị ạ.
– Chị đã nghĩ, đã nghĩ rồi chứ. Chị muốn được hạnh phúc, muốn có một người thật lòng yêu thương chị, chứ không phải kẻ suốt ngày chỉ biết chúi mũi vào công việc kia, kẻ hạch sách đủ thứ, cũng không phải kẻ có vợ rồi còn đi lại với người đàn bà khác! Chính anh ta là người phá hoại cuộc hôn nhân này, không phải chị. Con cái rồi cũng phải lớn, chúng rồi cũng sẽ hiểu chị đã vất vả để níu giữ ông chồng tệ bạc này như thế nào. Tại sao cứ phải níu giữ mãi một người không còn tình yêu với mình nữa? Có thể người ta bảo chị nên cố gắng vì 2 đứa, nhưng anh ta đã không muốn thì giữ lại có nghĩa gì đâu? Chỉ càng làm tăng thêm những cuộc chiến vô nghĩa và chỉ làm tổn thương hai đứa nhỏ hơn thôi.
– Kìa chị, hai anh chị đã có thời yêu nhau say đắm, đã cương quyết với bố mẹ phải lấy nhau bằng được, sao bây giờ, sao bây giờ chị lại thế?
– Tình yêu đã đến, nhưng hôn nhân đã làm nó kết thúc rồi em ạ. Chị thực sự mệt mỏi và chị cần tự do.
An từ từ bước dần xa cánh cửa. Nó không nhận ra má mình ướt ướt, không nhận ra nó thương mẹ đến nhường nào.

***

Một buổi chiều được nghỉ học, An ngồi trong phòng khách chơi với ông.
“Ông ơi, tình yêu là gì hở ông?” An vừa đấm lưng cho ông, vừa hỏi nhỏ.
“Sao con hỏi ông thế? An của ông hôm nay có chuyện gì kể ông à? Con có cảm tình với cậu bạn nào hả?” Ông tủm tỉm cười nhìn cô cháu gái dễ thương của mình.
“Không phải thế” An đỏ mặt ngượng ngập
Ông nhìn chăm chú An và hỏi nhỏ “Thế sao phải đỏ mặt”
“Không phải mà. Bố mẹ con yêu nhau phải không ông?” An hỏi một câu làm ông nội phải giật mình.
Tự nhiên ông thấy trong mắt một đôi trẻ đứng trước mặt ông trong một buổi chiều như hôm nay, thề sống thề chết phải lấy nhau. “Chúng con yêu nhau. Con yêu cô ấy. Trái tim con đã thuộc về cô ấy mất rồi. Ba hãy đồng ý cho cho con  lấy cô ấy. Không có cô ấy con trai ba sẽ không thể tìm thấy hạnh phúc với một ai khác”. Và một cái gật đầu của ông, cái khuôn mặt đỏ lựng lên vì ngại ngùng của cô con dâu tương lai, tất cả hiện về, trong veo…

Yêu một người và không được đáp lại!

Nếu bạn đã từng yêu một ai đó, mà tình cảm không được đáp lại, bạn sẽ hiểu nó đau như thế nào, bạn dằn vặt mình, bạn trách chính mình, nhưng bạn lại không đủ dũng cảm để buông bỏ. Bạn thay vì chọn cho mình một lối đi khác, nơi có một người sẵn lòng đợi chờ bạn, nhưng bạn lại không đành lòng bước đi, bạn không muốn bỏ lại người đó một mình, không muốn người đó cảm thấy đơn độc, dù chưa chắc người ta đã biết những gì bạn đã làm. Người tôi yêu, không có nghĩa là phải ở cạnh tôi trong suốt những ngày còn lại của cuộc đời mình. Chỉ đơn giản rằng tôi biết trên thế gian này có anh, một người để khi buồn, khi vui tôi có thể nhớ tới, để tôi ấm lòng hơn. Người tôi yêu, không có nghĩa là buộc phải yêu tôi, bên tôi nghĩa là ở trong tim tôi, đơn giản là như thế
mảnh ghép trái tim
Yêu một người và không được đáp lại!


Tôi yêu anh, tôi không phủ nhận điều đó, mặc dù ngay chính bản thân tôi lại không hiểu vì sao mình lại muốn theo đuổi một tình yêu biết trước không có kết quả như vậy. Như ngay lúc này đây khi tôi tần ngần mãi cái tin nhắn định gửi cho anh, nhưng rồi tôi lại xoá. 

“Chi phí cưới vợ, tiền mua vàng cưới, tiền đãi tiệc,…” Anh đăng tấm hình, liệt kê đủ mọi khoản chi cần thiết cho một đám cưới, bạn bè anh xôn xao, tôi thẫn thờ vài giây rồi im lặng, chỉ im lặng đến khi nút online tắt, khi biết chắc anh đã ngủ ngon!

Trời vào đêm, tĩnh mịch!

Đó là những chuỗi ngày của tôi, khi tôi 24, một nửa lưng chừng giữa guồng quay của công việc, của tình yêu, của gia đình. Tôi không gọi đó là ổn, chắc chắn vậy, vì những chuỗi ngày đó tôi không có anh bên cạnh. Chỉ giá mà những lúc tôi yếu lòng anh thì thầm với tôi vài câu, hay chỉ cần im lặng bên tôi và nghe tôi nói. Không cần anh lau nước mắt cho tôi, chỉ cần anh để tôi thấy được dù lúc yếu mềm nhất đã có anh bên cạnh. Chỉ cần có thể tôi đã ổn hơn rồi! Nhưng anh không…

Nếu bạn đã từng yêu một ai đó, mà tình cảm không được đáp lại, bạn sẽ hiểu nó đau như thế nào, bạn dằn vặt mình, bạn trách chính mình, nhưng bạn lại không đủ dũng cảm để buông bỏ. Bạn thay vì chọn cho mình một lối đi khác, nơi có một người sẵn lòng đợi chờ bạn, nhưng bạn lại không đành lòng bước đi, bạn không muốn bỏ lại người đó một mình, không muốn người đó cảm thấy đơn độc, dù chưa chắc người ta đã biết những gì bạn đã làm. Và càng tệ hơn nữa khi bạn là con gái, bạn vứt bỏ cái tôi của mình, một chút quyền kiêu hãnh vốn có của một người con gái. Vì bạn thật sự yêu. Tôi cũng yêu anh như vậy, mặc cho anh không cần, mặc cho anh ngàn lần muốn tôi buông bỏ. Nhưng tôi không…


Tôi dắt xe ra khỏi cơ quan, hoàng hôn vừa ghé qua bên khe cửa. Nắng chiều vẫn còn len lỏi nhưng không quá chói mắt. Chú bảo vệ già đưa tay lau những vệt mồ hôi trên trán, đôi mắt buồn, một chút xa xăm. Chú từng kể tôi nghe những ngày tuổi trẻ của cuộc đời mình, những buổi trốn học, những lần rong chơi khắp mọi ngõ ngách. “Và cái giá của chú giờ là như thế này, con à”… Tôi ghi nhớ mọi thứ, cả những niềm vui, cả những nỗi buồn nơi nét mặt. Để rồi tôi không cho phép mình phí hoài tuổi trẻ, phí hoài tuổi thanh xuân của mình một cách vô cớ, vậy mà tôi không làm được. Vì anh tôi đã không làm được. Là do tôi cố chấp hay là do anh không hiều được những cảm xúc trong tôi để rồi anh chối bỏ nó, mặc nhiên không cần nó?

Chúng tôi đã có những cuộc nói chuyện với nhau một cách nghiêm túc, hay nói đúng hơn là nó vỏn vẹn chỉ đếm trên đầu ngón tay. Còn lại là do chính tôi tự nói, tự nghe, tự hiểu. Đó là những khi tôi nhắn tin cho anh, kể anh nghe những buồn vui của cuộc đời, những tổn thương, mất mát. Đó là khi anh đọc rồi im lặng.

“Em nghĩ về anh, anh nghĩ về người khác, người khác nghĩ về người khác nữa, xa xôi… blog tinh yeu hay nhat!”

Đó là những gì vỏn vẹn tôi có thể tóm tắt trong câu chuyện của chúng tôi qua một tin nhắn của anh.

- Bây giờ anh có chờ người đó nữa không? – Tôi hỏi anh, khi cố gắng giữ cho mình một tâm trạng ổn nhất, để anh không phải thấy tôi thê thảm như thế nào.

Anh chỉ im lặng một lát rồi trả lời:

- Không, vì người ta sẽ không về nữa!


Hôm nay anh buồn, tôi thấy anh thức khuya hơn mọi hôm. Thỉnh thoảng tôi giật mình vẫn thấy anh ở đó chập chờn bên màn hình máy tính. Đôi khi chỉ những dòng tâm trạng ngắn ngủi hoặc đôi khi im lặng tôi cũng đủ nhận ra anh bất ổn thế nào, anh buồn thế nào. Có lẽ anh đang nhớ một người, cũng như tôi đang nhớ anh!
Nếu là khoảng thời gian ba năm trước khi chúng tôi vẫn vô tư nhắn tin cho nhau, hỏi thăm nhau, cùng nhau san sẽ mọi buồn vui trong cuộc sống thì giờ mọi thứ đã khác

Ba năm sau đó chúng tôi còn nợ nhau một buổi hẹn, một lần cà phê cùng nhau, nhưng vẫn không có dịp, là vì tôi không đủ tự tin đối diện, là vì khoảng cách của chúng tôi bây giờ xa quá, là vì sự im lặng của anh làm tôi đủ hiểu. Chúng tôi bây giờ “còn tương lai của riêng mỗi người” theo cách nói của anh. Là của mỗi người, chứ không phải một tương lai chung, có anh, có tôi, của chúng ta.

Tôi ghé lại thành phố sau những chuỗi ngày tồi tệ đó, anh đứng bên kia đường, rồi nở một nụ cười hiền. Vẫn cái kiểu sơ mi trắng, đúng như ngày xưa tôi từng thích, à không, giờ vẫn vậy, không hẳn là thích, mà là thương, là yêu,… Chúng tôi lượn lờ một vòng qua những ngõ ngách ở thành phố. Phố lên đèn, vòng xe của anh vẫn lăn đều, nghe tiếng gió rì rào, tiếng tim tôi nhảy liên hồi trong lồng ngực.

– Em giờ thế nào? - Rất lâu sau đó anh quay lại hỏi tôi.

Tôi không biết nên bắt đầu cho câu trả lời như thế nào: Em ổn? Em vẫn tốt? Tôi chắc anh sẽ nhận ra tôi đang nói dối.

- Em vẫn vậy! – Tôi ngập ngừng hồi lâu rồi đáp lại.

Là tôi vẫn như xưa, không thay đổi nhiều, vẫn là cô bé yêu màu tím, yêu những cơn mưa, vẫn một tình cảm ấp ủ dành cho anh. Chắc anh hiểu điều đó.

Anh ngồi im lặng thật lâu bên chiếc ghế sát cửa sổ, thỉnh thoảng đưa tay khoáy khoáy ly cà phê trên bàn nhưng không buồn thưởng thức nó. Anh tránh nhìn vào mắt tôi, tôi nhận ra điều đó, chỉ thoáng qua thôi rồi anh quay sang hướng khác. Thành phố về đêm không quá ồn ào, như một nốt trầm buồn nhưng đủ cho người ta say. 

- Cũng lâu rồi. – Anh mở lời khi chúng tôi im lặng suốt thời gian dài.
- Ba năm rồi em không về lại đây, nhanh thật, mọi thứ giờ thay đổi quá!
- Ừ, có những thứ qua rồi không níu lại được, em đừng nhìn về quá khứ nữa, buông bỏ đi em và bước tiếp! 

Anh buông từng câu, chậm rãi, nhưng đủ làm tim tôi đau.

Tôi nép mình bên cửa sổ, phố cũng buồn, những bản nhạc vọng ra từ xa càng buồn hiu hắt. Anh nói với tôi nhiều thứ, chủ yếu để giúp tôi hiểu rằng giữa chúng tôi không thể nào tồn tại hai chữ tình yêu được. Một điều dễ hiều, anh không muốn tôi xuất hiện trong cuộc sống của anh, anh muốn tôi dừng lại ở mức những người xa lạ như chưa từng quen biết.

Chúng tôi không gặp nhau kể từ ngày đó, chúng tôi trở về với cuộc sống của riêng mỗi người. Tôi vẫn đi làm điều đặn, vẫn hoàn thành tốt công việc, dù nhiều lúc nỗi nhớ anh bất chợt ùa về, cả trong những giấc mơ, tôi từng mơ thấy anh, chúng tôi đi bên nhau, đeo vào tay nhau chiếc nhẫn cưới. Một giấc mơ thật lạ, nhưng đủ làm tôi hạnh phúc, trong khoảnh khắc đó thôi chứ không phải là mãi mãi.

Tôi tập cho mình thói quen ngủ sớm hơn, không chập chờn dõi theo anh như trước nữa, ngốc nghếch như một kẻ theo dõi người ta mà sợ bị phát hiện. Mà có khác gì tôi đang như vậy. 

Rồi chúng tôi sẽ ổn thôi, nhưng không phải là bây giờ, không phải là ngay lúc này. Rồi anh sẽ bình yên trong cuộc sống của anh, tôi cũng dần dần học cách không chờ đợi, không hy vọng. Chúng tôi thấu hiểu nỗi đau của nhau, nhưng không thể cùng nhau chữa lành nỗi đau đó. Giống như một căn bệnh cần gặp đúng một vị bác sĩ hợp với mình.

Anh - người tôi yêu, nhưng không có nghĩa là anh phải ở cạnh tôi trong suốt những ngày còn lại của cuộc đời mình. Chỉ đơn giản rằng tôi biết trên thế gian này có anh, một người để khi buồn, khi vui tôi có thể nhớ tới, để tôi ấm lòng hơn.

Anh - người tôi yêu, nhưng không có nghĩa là buộc anh phải yêu tôi. Chỉ cần tôi biết rằng anh ổn, anh vui, anh hạnh phúc. Để mỗi khi có ai đó hỏi về người tôi yêu nhất, tôi có thể mỉm cười khi nhắc về anh. Để mỗi khi ai đó hỏi về anh, về những năm tháng tuổi trẻ của cuộc đời, tôi sẽ có thể trả lời rằng, anh đã bên tôi trong suốt những ngày tháng đó, bên tôi nghĩa là ở trong tim tôi, đơn giản là như thế.

Tôi vẫn còn viết về anh, mỗi khi nhớ về, mỗi khi bất chợt hình ảnh anh hiện về trong kí ức!

Vì tôi còn yêu!